thongbach

Thư Ngỏ

Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Nam mô Đại từ Đại Bi Linh Cảm Ứng Quan Thế Âm Bồ Tát.

 

“Cam lồ nước quyện nhành dương,

Nhẹ nhàng trải giọt yêu thương điệp trùng.

Mở lòng quảng đại tinh thông,

Quan âm Bồ Tát ngăn dòng đớn đau.”

 

Xem chi tiết

Sự Kiện Nhập Thai và Đản Sanh Của Đức Phật

Sự Kiện Nhập Thai và Đản Sanh Của Đức Phật

   Như Vầy tôi nghe. Một thời, Thế Tôn đang trú tại thành Xa-vệ (Sàvatthì), khu rừng Kỳ-đà (Jeta), thuộc vườn Cấp Cô Độc (Anàthapindika).

   Lúc bấy giờ, một số Tỷ-kheo đang ngồi trong hội trường, nơi họ gặp nhau sau khi đi khất thực về; sau khi ăn xong, cuộc thảo thảo luận này khởi lên giữa chúng Tăng: "Thật hy hữu thay Chư hiền, thật siêu việt thay đại thần thông và uy lực của Như Lai (Tathàgata)! Vì Ngài có thể biết được chư Phật thời quá khứ, những vị đã nhập Niết-bàn, đã cắt đứt các chướng đạo, bẻ gãy vòng sinh tử, chấm dứt luân hồi, đã vượt thoát mọi khổ đau; Ngài biết rằng chư Thế Tôn ấy đản sanh như vậy, danh tánh như vậy, bộ tộc như vậy, giới hạnh như vậy, định lực như vậy, tuệ giác như vậy, trú xứ thiền như vậy, giải thoát như vậy."

   Khi được nghe như vậy, Tôn giả Ànanda nói với các Tỷ-kheo:

Chư Hiền, các bậc Như Lai thật hy hữu và đầy đủ các đức hạnh siêu việt!

Tuy nhiên, cuộc thảo luận của chúng Tỷ-kheo bị gián đoạn, vì vào buổi chiều sau khi xuất thiền, Thế Tôn đứng dậy đi đến hội trường và ngồi xuống trên một chỗ đã được soạn sẵn. Rồi Ngài nói với các Tỷ-kheo:

Này các Tỷ-kheo, các công đang ngồi đây để bàn chuyện gì vậy? Và cuộc thảo luận gì giữa các ông đã bị gián đoạn?

Bạch Thế Tôn, ở đây, chúng con đang ngồi trong hội trường nơi chúng con đã gặp nhau sau khi đi khất thực về; sau khi ăn xong thì cuộc thảo luận này khởi lên giữa chúng con: "Thật hy hữu thay chư hiền, thật siêu việt thay đại thần thông và uy lực của Như Lai! Vì Ngài có thể biết được chư Phật thời quá khứ, những vị đã nhập Niết-bàn, đã cắt đứt các chướng đạo, bẻ gãy vòng sinh tử,chấm dứt luân hồi, đã vượt thoát mọi khổ đau; Ngài biết rằng chư Thế Tôn ấy đản sanh như vậy, danh tánh như vậy, bộ tộc như vậy, giới hạnh như vậy, định lực như vậy, tuệ giác như vậy, trú xứ thiền như vậy, giải thoát như vậy." Khi được nghe như vậy, Tôn giả Ànanda nói với chúng con: "Chư hiền, các bậc Như Lai thật hy hữu và đầy đủ các đức hạnh siêu việt !" Bạch Thế Tôn, đấy là cuộc thảo luận giữa chúng con đã bị gián đoạn khi Thế Tôn đi đến.

Rồi Thế Tôn nói với Tôn giả Ànanda: 

Đã vậy thì, này Ànanda, hãy giải thích đầy đủ hơn về những đức hạnh hy hữu siêu việt của Như Lai.

- Bạch Thế Tôn, con đã nghe và đã ghi nhớ lời từ kim khẩu của Thế Tôn như vậy: "Này Ànanda, chánh niệm và tỉnh giác, Bồ Tát xuất hiện trên cung trời Đâu-suất," rằng chánh niệm tỉnh giác Bồ Tát xuất hiện trên cung trời Đâu-suất, đây là điều con ghi nhớ như một đức hạnh hy hữu, siêu việt của Thế Tôn.

- Con đã nghe và đã ghi nhớ lời từ kim khẩu của Thế Tôn như vậy: "Chánh niệm và tỉnh giác, Bồ Tát an trú trên cung trời Đâu-suất." Đây cũng là điều con ghi nhớ như một đức hạnh hy hữu, siêu việt của Thế Tôn.

- Con đã nghe và ghi nhớ lời từ kim khủa của Thế Tôn như vậy: " Bồ Tát an trú trên cung trời Đâ-suất, trong suốt thọ mạng của Ngài." Đây cũng là điều con ghi nhớ như một đức hạnh hy hữu, siêu việt của Thế Tôn.

- Con đã nghe và đã ghi nhớ lời từ kim khẩu của Thế Tôn như vậy: "Chánh niệm và tỉnh giác, Bồ Tát khi mạng chung trên cung trời Đâu-suất đã nhập vào mẫu thai." Đây cũng là điều con ghi nhớ như một đức hạnh hy hữu, siêu việt của Thế Tôn.

- Con đã nghe và đã ghi nhớ từ kim khẩu của Thế Tôn như vậy: "Khi Bồ Tát mạng chung trên cung trời Đâu-suất và nhập vào mẫu thai, một hào quang vô lượng diệu kỳ vượt xa thần lực của Chư Thiên hiện ra khắp thế giới, gồm thế giới của Chư Thiên, Ma Vương, và Phạm Thiên và cả thế giới này của các Sa-môn, Chư Thiên và loài người. Và ngay cả trong thế giới tối tăm với những khoản trống, u ám và hoàn toàn đen tối, nơi mà mặt trăng và mặt trời, cho dù đầy uy lực, cũng không thể chiếu sáng; trong những cảnh giới ấy, đã xuất hiện một hào quang vô lượng diệu kỳ vượt xa thần lực của Chư Thiên. Và các chúng sanh tái sanh ở đó nhờ hào quang ấy mà thấy được nhau và nói: "Quả thật cũng có những chúng sanh khác tái sanh ở đây. Và cả hệ thống mười ngàn thế giới này rung chuyển, lay động, chuyển động, và một lần nữa xuất hiện một hòa quang vô lượng diệu kỳ vượt xa thần lực của Chư Thiên hiện ra khắp thế giới." Đây cũng là điều con ghi nhớ như một đức hạnh hy hữu, siêu việt của Thế Tôn.

- Con đã ghe và đã ghi nhớ lời từ kim khẩu của Thế Tôn như vậy: "Khi Bồ Tát đã nhập thai, bốn vị Thiên trẻ tuổi đã đến canh gác bốn phía để cho không một ai, người hay không phải loài Người, có thể làm hại Bồ Tát hay mẹ của Bồ Tát." Đây cũng là điều con ghi nhớ như một đức hạnh hy hữu, siêu việt của Thế Tôn.

- Con đã nghe và ghi nhớ lời từ kim khẩu của Thế Tôn như vậy: " Khi Bồ Tát đã nhập mẫu thai, mẹ Bồ Tát tự nhiên giữ giới, không sát sanh, không trộm cắp, không tà hạnh trong các dục, không nói láo, không uông các loại rượi men, rượu nấu chất gây say, vốn là nguồn gốc sai phạm." Đây cũng là điều con ghi nhớ như một đức hạnh hy hữu, siêu việt của Thế Tôn.

Con đã nghe và đã ghi nhớ lời từ kim khẩu của Thế Tôn như vậy: "Những phụ nữ khác sanh con sau khi đã mang thai chín tháng mười ngày, nhưng mẹ của Bồ Tát thì không phải như vậy. Mẹ Bồ Tát mang thai Bồ Tát đúng mười tháng rồi mới sanh." Đây cũng là điều con ghi nhớ như một đức hạnh hy hữu, siêu việt của Thế Tôn.

- Con đã nghe và đã ghi nhớ lời từ kim khẩu Thế Tôn như vậy: "Những phụ nữ khác thường ngồi hay nằm khi sanh con, nhưng mẹ của Bồ Tát thì không phải như vậy. Mẹ của Bồ Tát đã đứng khi sanh Bồ Tát." Đây cũng là điều con ghi như một đức hạnh hy hữu, siêu việt của Thế Tôn.

- Con đã nghe và ghi nhớ lời từ kim khấu của Thế Tôn như vậy: "Khi Bồ Tát ra đời từ bụng mẹ, trước tiên là Chư Thiên đã đón nhận Ngài, sau mới đến loài Người." Đây cũng là điều con ghi nhớ nhớ như một đức hạnh hy hữu, siêu việt của Thế Tôn.

- Con đã nghe và ghi nhớ lời từ kim khẩu của Thế Tôn như vậy: "Khi Bồ Tát ra đời từ bụng mẹ, Ngài không chạm đất. Bốn vị Thiên nâng đỡ Ngài, đặt Ngài trước mẫu hậu và thưa: 'Hoàng hậu hãy vui mừng, Hoàng hậu đã sanh được một bậc vĩ nhân." Đây cũng là điều con ghi nhớ như một đức hạnh hy hữu, siêu việt của Thế Tôn.

- Con đã nghe và ghi nhớ lời từ kim khẩu của Thế Tôn như vậy: "Khi Bồ Tát ra đời từ bụng mẹ, Ngài sanh ra thanh tịnh, trong sạch, không bị nước, chất lỏng, máu, hay bất cứ chất dơ bẩn nào làm ô nhiễm. Giả sử có một viên ngọc đặt trên một tấm vải mịn, thì viên ngọc không làm vấy bẩn miếng vải, và miếng vải cũng không làm viên ngọc vấy bẩn. Vì sao? Vì cả hai điều trong sạch. Bồ Tát từ bụng mẹ sanh ra cũng như vậy, Ngài sanh ra thanh tịnh không bị ô nhiễm." Đây cũng là điều con ghi nhớ như một đức hạnh hy hữu, siêu việt của Thế Tôn.

- Con đã nghe và ghi nhớ lời từ kim khẩu của Thế Tôn như vậy: " Khi Bồ Tát ra đời từ bụng mẹ, hai dòng nước từ trên trời rót xuống, một dòng nước lạnh, một dòng nước nóng, để tắm cho Ngài và mẹ Ngài." Đây cũng là điều con ghi nhớ như một đức hạnh hy hữu, siêu việt của Thế Tôn.

- Con đã nghe và ghi nhớ lời từ kim khẩu của Thế Tôn như vậy: "Ngay khi Bồ Tát ra đời, Ngài đứng vững hai chân trên mặt đất; Ngài đi bảy bước hướng về phương Bắc, với một lọng trắng che cho Ngài. Ngài nhìn khắp mọi phương và cất tiếng nói như một vị chúa đầu đàn: 'Ta là bậc tối cao trên đời; Ta là bậc tối ưu trên đời; Ta là bậc tối tôn trên đời. Đây là đời sống cuối cùng của Ta, Ta sẽ không còn tái sanh nữa." Đây cũng là điều con ghi nhớ như một đức hạnh hy hữu, siêu việt của Thế Tôn.

- Con đã nghe và ghi nhớ lời từ kim khẩu của Thế Tôn như vậy: "Khi Bồ Tát ra đời từ bụng mẹ, một hào quang vô lượng diệu kỳ vượt xa thần lực của Chư Thiên hiện ra khắp thế giới, gồm thế giới của Chư Thiên, Ma Vương, và Phạm Thiên, và cả thế giới này của các Sa-môn, Bà-la-môn, Chư Thiên và loài Người. Và ngay cả trong thế giới tối tăm với những khoảng trống, u ám, và hoàn toàn đen tối, nơi mà mặt trăng và mặt trời cho dù đầy uy lực, cũng không thể chiếu sáng; trong những cảnh giới đã xuất hiện một hào quang vô lượng diệu kỳ vượt xa thần lực của Chư thiên. Và các chúng sanh tái sanh ở đó nhờ hào quang ấy mà thấy được nhau và nói: 'Quả thật cũng có những chúng sanh khác tái sanh ở đây'. Và cả hệ thống mười ngàn thế giới này rung chuyển, lay động, chuyển động và ở đó một hào quang vô lượng diệu kỳ vượt xa thần lực của Chư Thiên, hiện ra khắp thế giới, rằng khi Bồ Tát ra đời từ bụng mẹ, một hào quang vô lượng diệu kỳ vượt xa thần lực của Chư Thiên hiện ra khắp thế giới... Đây cũng là điều con ghi nhớ như một đức hạnh hy hữu, siêu việt của Thế Tôn.

- Này Ànanda, vì vậy, hãy ghi nhớ việc này như là một đức hạnh hy hữu, siêu việt của Thế Tôn. Ở đây, này Ànanda, đối với Thế Tôn, khi các cảm thọ sanh khởi, hiện hữu hay biến hoại, Thế Thôn điều biết rõ; khi các các tưởng sanh khởi, hiện hữu hay biện hoại, Thế Tôn điều biết rõ, khi các niệm sanh khởi, hiện hữu hay biến hoại, Thế Thôn điều biết rõ. Này Ànanda, hãy ghi nhớ điều này như một đức hạnh hy hữu, siêu việt của Thế Tôn.

- Bạch Thế Tôn, vì rằng đối với Thế Tôn, khi các cảm thọ sanh khởi, hiện hữu hay biến hoại, Thế Tôn điều biết rõ; khi các tưởng sanh khởi, hiện hữu hay biến hoại, Thế Tôn điều biết rõ; khi các niệm sanh khởi, hiện hữu hay biến hoại, Thế Tôn điều biết rõ, đây cũng là điều con ghi nhớ như một đức hạnh hy hữu, siêu việt của Thế Tôn.

Tôn giả Ànanda, nói như vậy. Bậc Đạo sư chấp nhận. Các Tỷ-kheo hoan hỷ tín thọ lời Tôn giả Ànanda nói.

(Trung BKIII, Kinh số 123: Kinh Hy Hữu Vị Tằng Hữu Pháp, tr. 317-328)

Các tin khác